Bốn bề chỉ nghe tiếng nước mênh mang va dội, âm thanh như chuông khánh ngân vang, ầm ầm xuyên thẳng vào màng nhĩ, khiến lòng người chao đảo, hồn phách rung rinh, đầu óc thoáng chốc hoảng hốt—
Ngay từ lúc Chương Thọ vừa bước vào Vân Sơ đảo, nơi Sơn Giản cư ngụ, chung quanh đã đột nhiên dâng lên từng lớp sương khói cuồn cuộn mịt mờ, chẳng rõ sinh ra từ đâu, khiến trời đất tối sầm, ánh hồng nhật cũng mất sạch hào quang.
Mọi thứ đều mờ mịt không rõ, Chương Thọ dù đã vận thần mục, cũng chỉ nhìn rõ được phạm vi ba thước trước mắt.
Ngoài ba thước ấy, đã không còn trong tầm mắt hắn nữa, ngay cả thân ảnh của vũ y đồng tử cũng bị nhấn chìm trong một mảnh hỗn độn, không sao nhìn thấy.




